Câu chuyện thành ngữ: Mận gai thỉnh tội
Trong tiếng Trung các thành ngữ được sử dụng vô cùng thường xuyên bởi vì tính nhạc, dễ đọc, và cả hàm ý sâu xa. Mỗi thành ngữ đều có một câu chuyện riêng, thậm chí là những câu chuyện lịch sử. Hôm nay chúng ta cùng học một thành ngữ Mận gai thỉnh tội xuất hiện từ thời Xuân Thu- Chiến Quốc nhé. Chúc các bạn học tiếng Trung vui vẻ.
Thành ngữ: 负荆请罪
Pinyin: [fùjīng qǐngzuì]
Giải nghĩa: chịu đòn nhận tội
Câu chuyện thành ngữ:
Thời Chiến Quốc có bảy cường quốc là Tần, Tề, Sở, Yên, Hán, Triệu, Ngụy. Hay gọi được goi là 7 nước thất hùng. Trong đó, nước Tần là mạnh nhất. Nước Tần thường bắt nạt nước Triệu. Một lần, Triệu Vương phái thuộc hạ là Lâm Tương Như đến nước Tần để thương lượng. Khi Lâm Tương Như gặp vua Tần bằng sự thông mình và tài trí của mình mà kiếm lại được rất nhiều thể diện cho nước Triệu. Vua Tần thấy nước Triệu có nhân tàu như Lâm Tương Như thì không còn bắt nạt nước Triệu nữa. Sau đó Triệu Vương phong Lâm Tương Như thành “Thượng Khanh” (tương đương với Tể Tướng sau này).
Thấy Triệu vương xem trọng Lâm Tương Như như vậy Liêm Pha vô cùng ghen tị. Ông ta nghĩ: Ông ta vì nước Triệu mà liều mạng đánh trận, công lao còn không bằng miệng của Lâm Tương Như. Chẳng có bản lĩnh gì mà địa vị lại cao hơn ông ta! Càng nghĩ càng tức giận, bực mình nói: ” Nếu mình gặp Lâm Tương Như sẽ cho ông ta muối mặt.
Những lời này của Liêm pha truyền đến tai Lâm Tương Như.” Lâm Tương Như ngay lập tức ra lệnh cho người của mình về sau có gặp thủ hạ của Liêm Pha thì cũng nhịn một chút, đừng cãi nhau với họ. Bọn họ ra ngoài mà gặp xe của Liêm Pha sẽ bảo phu xe quay đầu vào ngõ nhỏ, chờ Liêm Pha đi rồi mới thôi.
Người của Liêm Pha nhìn thấy Thượng Khanh nhường nhịn chủ nhân mình như vậy, thì càng thêm đắc ý. Gặp thủ hạ của Lâm Tương Như, thì cười nhạo bọn họ. Thủ hạ của Lâm Tương Như không nuốt trôi cục tức này nói với Lâm Tương Như: “Địa vị của ngài cao hơn Liêm tướng quân, ông ta mắng ngài, mà ngài lại trốn, nhường ông ta. Ông ta càng ngày càng không coi ngài ra gì, chúng tôi không chịu được nữa.
Lâm Tương Như bình tĩnh hỏi bọn họ:” Liêm tướng quân so với Tần vương thì ai mạnh hơn?”. Mọi người đều nói:” Tất nhiên là vua Tần . ” Lâm Tương Như nói :” Đúng vậy! Ta gặp vua cònTần không sợ, mà phải sợ tướng quân ư? Phải biết rằng nước Tần hiện tại không đánh nước Triệu là bởi vì văn tướng và võ tướng đồng lòng . Hai chúng ta giống như hai con hổ, nếu hai con hổ đánh nhau. Một trong hai người chắc chắn sẽ bị thương, thậm chí chết đi. Như vậy nước Tần lại có cơ hội tấn công nước Triệu. Các ngươi nghĩ xem, công việc của quốc gia cần thiết hay là việc tư cần thiết hơn.
Thủ hạ của Lâm Tương Như nghe thấy những lời này đều vô cùng cảm động. Về sau họ nhìn thấy thuộc hạ của Liêm Pha cũng thận trọng và nhường nhịn.
Những lời của Lâm Tương Như truyền đến tai Liêm Pha. Liêm Pha vô cùng hổ thẹn. Ông ta cởi bỏ một chiếc khuy, lộ ra đôi vai. Đeo lên một cành mận gai đến phủ của Lâm Tương Như. Lâm Tương Như đón tiếp Liêm Pha, Liêm Pha quỳ xuống trước mặt Lâm Tương Như. Cầm cành táo gai đề nghị Lâm Tương Như đánh mình. Lâm Tương Như vứt cành mận gai đi, đỡ Liêm Pha dậy, mời ông ấy ngồi xuống.
Từ đó hai người trở thành bạn tốt. Hai người một văn một võ, đồng tâm hiệp lực vì quốc gia. Nước Tần càng không dám bắt nạt nước Triệu. Cành mận gai thỉnh tội trở thành một thành ngữ ý chỉ xin lỗi người khác.
Học tiếng Trung tại Hà Nội cùng Nguyên Khôi HSK.