Thành ngữ tiếng Trung: Miệng mật bụng kiếm
Bài học này mình giới thiệu một thành ngữ tiếng Trung rất thường gặp. Đó là口蜜腹剑/Kǒumìfùjiàn/-Miệng mật bụng kiếm, tương đương với câu miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Dưới đây chúng ta cùng tìm hiểu xem nguồn gốc của câu thành ngữ này nhé.
Câu chuyện thành ngữ:
李林甫,唐玄宗时官居“兵部尚书”兼“中书令”这是宰相的职位。 此人若论才艺倒也不错,能书善画。但若论品德,那是坏透了。他忌才害人,凡才能比他强、声望比他高、权势地位和他差不多的人,他都不择手段地排斥打击。
对唐玄宗,他有一套馅媚奉承的本领。他竭力迁就玄宗,并且采用种种手法,讨好玄宗宠信的嫔妃以及心腹太监,取得他们的欢心和支持,以便保住自己的地位。
李林甫和人接触时,外貌上总是露出一副和蔼可亲的样子,嘴里尽说些动听的“善意”话,但实际上,他的性格非常明险狡猾,常常暗中害人。
例如有一次,他装做诚恳的样子对同僚李适之说:“华山出产大量黄金,如果能够开采出来,就可大大增加国家的财富。李适之以为这是真话,连忙跑去建议玄宗快点开采,玄宗一听很高兴,立刻把李林甫找来商议。
李林甫却说:“这件事我早知道了,华山是帝王‘风水’集中的地方,怎么可以随便开采呢?别人劝您开采,恐怕是不怀好意;我几次想把这件事告诉您,只是不敢开口。”
玄宗被他这番话所打动,认为他真是一位忠君爱国的臣子,反而对适之大不满意,逐渐将他疏远了。就这样,李林甫凭借这套特殊“本领”,他一直做了十九年宰相。后来,司马光在编《资治通鉴》时评价李林甫,指出他是个口蜜腹剑的人,这是很符合实际的
Bản dịch:
Lý Lâm Phủ là quan “Binh bộ thượng thư” kiêm “Trung thư lệnh” thời Đường Huyền Tông tương đương thừa tướng.
Người này nếu luận về tài nghệ cũng khá, giỏi thư họa. Nhưng phẩm đức thì rất xấu. Ông ta ghen tị người tài, phàm là người mạnh hơn ông ta, danh vọng cao hơn ông ta, quyền thế và địa vị xấp xỉ ông ta. Ông ta bất chấp thủ đoạn loại trừ đả kích.
Ông ta còn vô cùng biết nịnh hót, ông ta hết sức chiều theo Huyền Tông. Dùng mọi cách lấy lòng tần phi Huyền Tông sủng ái, thái giám tâm phúc. Để giữ vững địa vị của mình.
Lý Lâm Phủ tiếp xúc với mọi người, ngoài mặt lộ vẽ hòa nhã dễ gần, miệng nói những lời “thiện ý” êm tai. Nhưng trên thực tế, ông ta vô cùng gian hiểm xảo quyệt, thường ám hại người.
Một lần, ông ta giả vờ thành khẩn nói với đồng liêu Lý Thích:”Hoa Sơn sản xuất ra lượng lớn vàng, nếu có thể khai thác được thì có thể tăng thêm tài sản cho nước nhà”.
Lý Thích Chi cho rằng đây là lời thật lòng, kiến nghị Huyền Tông đi khai thác. Huyền Tông vừa nghe rất vui mừng, lập tức tìm Lý Lâm Phủ đến bàn bạc. Lý Lâm Phủ lại nói: “Chuyện này thần đã biết sớm, Hoa Sơn là nơi tập trung phong thủy của Đế Vương, làm sao có thể khai thác tùy tiện được? Người khác khuyên bệ hạ khai thác e rằng là không có ý tốt. Thần mấy lần muốn đem chuyện này nói với bệ hạ, nhưng không dám mở miệng”.
Huyền Tông bị những lời nói này của ông ấy làm cho cảm động. Cho rằng ông ta thật là một vị thần tử trung quân ái quốc. Ngược lại không vừa ý với đối với Thích Chi, dần dần xa lánh ông ấy.
Cứ như thế, Lý Lâm Phủ dựa vào bản lĩnh đặc thù này làm tể tướng suốt 19 năm.
Sau này, Tư Mã Quang trong biên “Tư trị thông giám” bài bình luận đánh giá Lý Lâm Phủ, chỉ ra ông ấy là một người miệng ngọt bụng dao nhưng rất phù hợp với thực tế.
Học tiếng Trung tại Hà Nội cùng Nguyên Khôi HSK.